Một ngày giữa tháng 7, tôi trở lại là chính mình trong trạng thái thất vọng về tất cả. Những lời hứa hẹn chỉ là cơn gió thổi qua. Tôi đã tự tìm lại mình bằng những cuộc đua, muốn đời ra sao thì ra. Nhưng không có gì thay đổi cả, hạnh phúc chưa bao giờ mỉm cười với tôi. Mọi thứ chỉ là hư không.Nghĩ lại tất cả những gì đã qua tôi thấy ớn lạnh. Những cuộc chơi khiến tôi say trong tốc độ và tiền bạc. Con người chỉ biết đến tiền và bỏ qua tất cả mọi thứ.
Có nhiều khi nghĩ lại, trong hơi men cay cay, tôi hình dung về tương lai, về cuộc đời còn dài ở phía trước. Rồi tôi sẽ đi về đâu? Những ngày phiêu bạt không mục đích, cuộc sống không ý nghĩa sẽ kéo dài đến bao giờ? Cứ quậy phá, đua xe cho hết ngày mãi sao?
Chưa có quãng thời gian nào tôi thấy bình yên thực sự. Chưa có khoảnh khắc nào tôi được cảm nhận có ai nhớ đến tên mình. Cuộc sống cứ lềnh phềnh, trôi dạt trong cô độc.
Tôi đã từng nghĩ, mình không tốt đẹp gì nhưng không có nghĩa mình không bằng người ta, không được hưởng những điều dù là nhỏ nhất. Nhưng nhìn lại, tôi không có gì. Gia đình không có, bạn bè cũng không. Nếu con người tôi không tồn tại hai chữ gọi là tình cảm, tôi không hiểu tôi sống bằng gì, tôi sống vì cái gì?
Đã có lúc tôi ngồi ở bên hồ uống rượu, mưa rào, sét đánh xuống hồ 2 lần trước mắt mà không hề thấy sợ. Tôi chỉ cười nhạt với bản thân.
Đã có lúc tôi điều khiển xe máy bình thường với vận tốc 100 km/giờ trên đường cao tốc, bất ngờ một chiếc xe 24 chỗ phanh gấp. Không kịp tránh, tôi chỉ kịp gập xe một góc, phanh cả hai bánh, rê 100m cả người và xe gần sát gầm ô tô mà không thấy sợ. Lại dựng xe và chạy tiếp mà không nghĩ lại một chút nào chuyện vừa xảy ra.
Tôi chai lì, tàn nhẫn với chính bản thân mình. Tôi đã từng tự nhủ với lòng mình, yếu đuối không ai cho, không ai thương xót, mà chỉ có một thứ duy nhất là tự mình thương mình, người tốt nhất với mình cũng chính là mình. Tôi không cho phép mình yếu đuối. Nhưng hình như tôi cũng không thương mình? Để rồi tôi có gì trong cuộc đời này?
Tôi mua một tập sách kinh doanh, đọc rồi hấy ham mê. Tôi quyết định học vi tính, muốn thay đổi bản thân và làm một điều gì đó có ích.
Tôi lại nghĩ về mẹ. Tôi chưa báo hiếu được gì cho mẹ. Mẹ đã chịu đựng quá nhiều, bươn trải quá nhiều. Mẹ còn trẻ nhưng trông già, đen đi nhiều, khuôn mặt mẹ đã đầy nếp nhăn. Mẹ khuyên nhiều nhưng tôi cũng chỉ ừ, chỉ vâng rồi bỏ đấy.
Từ trước tôi chỉ gửi về cho mẹ những đồng tiền bẩn thỉu. Nó không làm bằng sức mà được kiếm ra bởi sự đánh đổi. Gọi điện cho mẹ, tôi vẫn khóc nhưng phải giấu. Nhiều lúc sợ tiếng khóc lọt qua máy nghe, tôi phải dập máy ngay lập tức.
Tôi đã vùi dập mình trong những cuộc đua để quên đi nỗi đau, quên đi cái tên và sự hiện hữu của mình. Bây giờ muốn tìm lại cái tên, muốn sống thật với lòng mình, chỉ còn một cách là từ giã đường đua.
Đó sẽ là một chặng đường dài và không dễ dàng. Vẫn còn những trận đua. Vẫn còn anh em trong nhóm. Và vẫn sẽ có những cuộc truy tìm. Nhưng tôi đã quyết định đánh đổi nó bằng hai cuộc đua. Tôi sẽ phải thắng trong hai trận đó để đổi lấy sự tự do cho mình.
Tôi đã thực hiện được một trận, với số tiền đặt lên đến cả tỉ đồng. Trận đó tôi về nhì. Tôi còn nợ một trận. Hoặc là chết, hoặc là tự do.
Bình “sứt” đã hứa: “Sau hai cuộc đua thành công, sẽ không có bất kỳ một thông tin liên lạc gì, không có bất kỳ một sự phiền hà nào”.
Tôi hai lần phải đổi lấy sự tự do bằng cuộc đua. Một lần là để lấy tiền trả nợ cho người mà tôi từng gọi là bố và lần này là để trở thành một con người bình thường như bao người khác. Tôi phải đặt cả tính mạng mình, bởi sẽ không còn cách nào khác. Tôi muốn làm lại, cơ hội chỉ có 1% nhưng vẫn phải chớp lấy. Sau trận đấu đó, dù thế nào tôi cũng sẽ nói điều muốn nói: Tương lai còn dài, đừng đánh đổi cuộc sống một cách vô nghĩa như thế!
Lúc này, tôi chỉ muốn làm điều gì đó chính đáng, một cuộc sống lương thiện và kiếm những đồng tiền chân chính bằng mồ hôi, sức lực của mình. Tôi muốn đánh đổi những khoảnh khắc sống trong ánh sáng, còn hơn tiếp tục sống sau lưng mình, sống không phải với chính mình, cái bóng đó luôn luôn đè dập làm tôi không thể ngẩng đầu lên được.
Ngày tháng chậm chạp trôi qua, tôi vẫn luôn đợi điện thoại của Bình "sứt" và anh em trong nhóm. Ranh giới giữa một tay đua và một con người bình thường chỉ còn một trận sinh tử này nữa thôi.
Tôi phải là người chiến thắng để tất cả những tháng ngày vô nghĩa đã qua chỉ là câu chuyện của quá khứ mà thôi. Sau cuộc đua ấy, tôi chờ một ngày mới của cuộc đời mình...
Thay cho lời kết
6 kỳ Nhật ký vòng cua sinh tử đã được đưa lên và đón nhận sự quan tâm đặc biệt của nhiều độc giả. Phần lớn, độc giả dõi theo những kỳ nhật ký trên đều bày tỏ sự chia sẻ đầy thông cảm đến với nhân vật trong bài, song cũng không ít người đọc phàn nàn về những chi tiết “khó tin” của câu chuyện.
Không bình luận, chúng tôi đã đăng lại nguyên văn những dòng nhật ký của N.M.T, bởi khi ngập ngừng mang đến cuốn vở học trò nhàu nát ghi lại quá khứ của mình, T. đã nói: Em muốn đoạn tuyệt với cuộc sống đó…
Đây có thể là một “câu chuyện ly kỳ”, một “thân phận đáng thương”, và cũng có thể là một “truyện ngắn đầy hư cấu, không có thực” đối với nhiều độc giả, nhưng với nhân vật T. - một mảnh đời hiện hữu, nó đánh dấu cho bước ngoặt của cuộc đời em. Gặp T. những ngày này, không rõ em đã hoàn toàn bước ra được khỏi “bóng đêm” hay chưa, gương mặt vẫn buồn nhưng em nói, Tết này sẽ về thăm mẹ và em không còn đua nữa…
- Hương Ngọc Lan (ghi)




















Ghi lời nhận xét của bạn vào khung dưới đây. Trong mục "Nhận xét với tư cách", nếu bạn không có các tài khoản Google, Wordpress,... thì có thể chọn "Tên/Url": Ghi nickname bạn muốn hiển thị và ghi Link bạn muốn giới thiệu với mọi người(blog hoặc website..., bạn có thể bỏ trống phần này). Hoặc nếu bạn muốn ẩn danh thì chọn phần "Ẩn danh". Sau đó click vào "Đăng Nhận Xét"!
- Đề nghị các bạn không nói tục, nói bậy, dùng những lời lẽ quá khích khi nhận xét. Những trường hợp như vậy mình sẽ xoá ngay.